Les petits princes de mes parents

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Entry for May 13, 2009

Bác đưa thư

Bác đưa thư đi đến nhà em
xe đạp kêu kính coong, kính coong.
Nhìn thấy xe em chạy lon ton
Cầm lấy thư, nói cám ơn
Này em bé ngoan,
đưa thư nhanh cho bố nhé.
Kính coong, kính coong
Bác đưa thư đi rồi!

Mẹ khó có thể quên được hình ảnh và giọng hát của con khi con hát những bài hát thiếu nhi ngộ nghĩnh như thế, con trai yêu quý ạ. Có lẽ cuối tuần mẹ sẽ thu âm và lưu lại những bài hát con hát, để sau này con còn nghe lại chứ. Chao ôi, cái giọng Tuyết Nghĩa, Hà tây : noái, lo...an t...oan :))
Wednesday May 13, 2009 - 08:45pm (PDT)

Entry for March 13, 2009

Ba mẹ và Ngọc Khải lúc 7 tháng tuổi

Me & Ngoc Khai luc 7 thang tuoi by you.

Không đội mũ thì giống con trai, đội mũ vào giống y con gái, hihi.

Ba & Ngọc Khải

Entry for March 13, 2009

Xuyên A

xuyen a by you.

Ngọc Khải và Hải Đăng

Ngọc Khải va Hải Đăng by you.

Em được mặc quần anh vẫn phải mặc váy (mà váy hoa cơ đấy)

em được mặc quần, anh vẫn phải mặc váy by you.

Anh đanh đá chưa kìa

Anh đanh đá chưa kìa

Nhưng bà ngoại dỗ một tí là nín ngay :)

Bà ngoại dỗ một tí là nín ngay :) by you.

Và cười

Đang khóc đấy, không phải cười đâu by you.

Friday March 13, 2009 - 09:28pm (PDT)

Entry for July 17, 2008

Anh yêu em bé lắm! Bé yêu ơi!

Mẹ có em bé và ngay từ đầu ba mẹ đã chuẩn bị cho con tâm lý để có em. Thế nên, chủ nhật nào ba mẹ về thăm con cũng đòi vén áo mẹ lên rồi chúm chím môi thơm em bé. Mẹ bảo ngày xưa con cũng nằm trong bụng mẹ như em bé ấy, rồi mẹ ăn cái gì con cũng ăn, mẹ uống cái gì con cũng uống. Khi mẹ đẻ con ra thì con bú tí mẹ, rồi ăn bột, ăn cơm nên bây giờ mới lớn được như thế này. Nghe vậy con liền thắc mắc những điều hết sức ... hợp lý theo suy nghĩ của con: Thế em bé có ị, có đái trong bụng mẹ không, khiến mẹ phải ra sức giải thích cho con. Rồi con lại hỏi, bụng mẹ bé như thế này thì em bé có to không? em bé nằm có chật không? em bé có chân không? chân em bé ở đâu? đầu em bé ở đâu? em bé có mắt không?... Sau một hồi tra hỏi thì con rút ra kết luận: em bé bé có tí tì ti mẹ nhỉ?

Có lần sau khi hỏi mẹ đủ chuyện con liền thỏ thẻ bảo mẹ: mẹ ơi, bao giờ mẹ đẻ em bé, mẹ cho con chui vào trong bụng mẹ nhé. Mẹ nghe và ngạc nhiên vô cùng, nhưng ngay lập tức mẹ biết vì sao con lại muốn như vậy. Vì con muốn được gần ba mẹ. Dù ở nhà với ông bà nội, dù mỗi lần ba mẹ về thăm con và đi, con không bao giờ đòi đi theo, nhưng con luôn nhớ và mong được ở cùng ba mẹ. Thương con thế chứ. Nhưng mẹ biết làm sao được. Con phải chờ đến lúc mẹ sinh em bé, mẹ mới có thể đón con và bà ra luôn được. Và cũng vì thế nên mới có chuyện, mỗi lần ba mẹ đi là mỗi buổi tối hôm đó và hôm sau, thậm chí là hôm sau nữa vào lúc đi ngủ con đều hỏi bà: bà ơi, bây giờ ba Phúc mẹ Hà đang làm gì? ba Phúc mẹ Hà đã ngủ chưa? bà kể chuyện mẹ Hà sinh em bé và đón con ra đi.... Con luôn luôn là người sống rất tình cảm. Ba mẹ rất tự hào và yêu con vì điều đó. Chẳng biết con học được từ ai, mấy tháng vừa qua mỗi lần ba mẹ về con đều trò chuyện với em bé và bảo: anh yêu em bé lắm! bé yêu ơi! hic hic. Con cũng bảo sau này đi học, đứa nào bắt nạt em bé, con sẽ đánh nó để bảo vệ em (Điều này là ba mẹ dạy con nên con nằm lòng )

Sắp đến ngày ba Phúc về đón con ra Hà Nội, con liền khoe um xùm với cô giáo và bạn bè trong lớp mẫu giáo ở làng là mẹ Hà sắp sinh em bé và ba Phúc sắp đón con ra Hà Nội. Hôm đó từ nửa đêm con đã thức giấc và giục bà là dậy thôi, trời sáng rồi và gặng hỏi ba Phúc đã sắp về chưa? Bà phải dỗ mãi con mới ngủ tiếp. Đến trưa ba Phúc về, ăn cơm xong bảo con đi ngủ trưa, rồi chiều mới ra Hà Nội, con liền bảo: con không ngủ đâu, con mà ngủ ba Phúc hay trốn con đi lắm. Hic , nghe mà thương con thế chứ.

Và mẹ càng yêu con hơn, khi mỗi lần mẹ đi đâu đó về, bấm chuông và thấy con chạy ào ra cửa reo lên một cách sung sướng: mẹ Hà, mẹ Hà, mẹ Hà về rồi.

Mấy hôm nay con thường sờ vào bụng mẹ và bảo em bé đang nằm trong quả trứng. Hic, suy nghĩ của con hay tất cả những đứa trẻ đều ngây thơ vậy sao? Hẳn nào, mà lúc nào không muốn cho con đi chợ cùng vì đường bẩn, mẹ chỉ cần nói dối 1 chút là con cũng tin ngay và không bao giờ đòi theo mẹ nữa.

Thursday July 17, 2008 - 02:55am (PDT)

Entry for April 24, 2008

Cách lẫy và cách đi ngộ nghĩnh của Bil

Con biết lẫy rất sớm và con cũng có cách lẫy rất ngộ nghĩnh: con lấy đà rất mạnh để lật người. Thế nên mới có chuyện là nhiều lần con lẫy luôn 1 vòng: bình thường thì các bé lẫy từ tư thế nằm ngửa sang nằm sấp; con thì từ nằm ngửa, sau khi quăng người 1 vòng lại thành nguyên là nằm ngửa. Nhiều khi, nửa người trên của con thì nằm sấp, nửa người dưới thì chực nằm ngửa khiến cả nhà ai cũng buồn cười.

Biết lấy xong, con cũng biết bò rất nhanh. Nhiều khi con bò lục cục (thực ra là cùng cục mới đúng) trên nền nhà như con bê con chạy trên đường bê tông ấy. Không hiểu sao, mỗi khi nhìn thấy đâu đó ở trên đường những con bê con nhỏ xinh, mẹ luôn thấy chúng rất đáng yêu giống như con vậy .

Con cũng biết đi rất sớm, và rất thích được ba mẹ hay bà dắt hai tay để đi ngoài sân chơi hoặc trong nhà. Nhìn khuôn mặt hồ hởi và cái dáng lũn cũn của con ai cũng yêu vô cùng.. Thế nhưng ba mẹ và cả nhà không hiểu tại sao qua tháng 10, tháng 11, đến gần hết tháng 12 con vẫn chưa thể đứng lên để tự đi một mình. . Mẹ cứ lo con bị làm sao, kiểu như thiếu canxi, còi xương chẳng hạn. Tại vì ngày xưa bà ngoại bảo mẹ biết đi rất sớm nhé. Hơn 9 tháng tuổi mẹ đã biết đi rồi. Nhưng bà nội thì bảo tay chân con cứng cáp như thế này thì thiếu canxi với còi cương làm sao được.

Và thật bất ngờ, buổi tối đầu tiên của tháng tuổi thứ 13, khi cả nhà ăn cơm xong và đang ngồi quây quần thành 1 vòng tròn ở giữa nhà (lúc đó nhà mình đang ở bên Nghĩa Tân ), thì con bỗng đứng dậy và tự đi như lên đồng hết từ người này sang người khác. Mẹ mừng rơi nước mắt . Cả nhà cũng thế, ai cũng ra sức cổ vũ cho con. Được khích lệ, con càng đi nhiều, có lúc chưa đến gần ba mẹ, đã sải chân rõ dài rồi ngã vào lòng ba mẹ, rồi lại đứng lên đi sang với người khác. Con say đi đến nỗi tối đó cả nhà phải bắt con đi ngủ con mới thôi. Hóa ra, con đã biết đi từ lâu rồi, nhưng tại con nhát nên không dám đứng dậy đi một mình thôi. Hic, thằng bé chỉ mạnh bạo... xó bếp cả mẹ.


Thằng bé thông minh, hiếu động, quái quỷ và ghê gớm!

Bà ngoại vẫn phải đi làm nên chỉ ở Hà Nội chăm mẹ con mình được hơn chục ngày rồi lại phải về Việt Trì. Bà ngoại về rồi, nhưng thịt gà nhất là trứng gà (xịn và sạch) thì không lúc nào thiếu, vì mẹ rất thích ăn hai món đó mà.

Bà nội ra hẳn Hà Nội để giúp mẹ và con. Bà bảo so với nhiều đứa trẻ mà bà biết, cái gì con cũng biết nhanh biết sớm hơn. Hơn 1 tháng tuổi con đã đòi bế vác, cứ bế ngửa là con khóc, trừ lúc bú ti. Con cũng biết trò chuyện rất sớm, mối khi ba mẹ, bà hay ai đó nói chuyện với con, con đều "ặc gừ... ặc gừ" nghe rất dễ thương; rồi phun mưa phì phì chứ. Hi hi con xấu chưa kìa . Ba, bốn tháng, cứ hễ ba mẹ giữ hai bên sườn, cho con đứng dậy là con nhảy nhót liên tục, như người ta nhảy ba-xi-lô ấy. Thế nên, hôm Tết về nhà bà ngoại (lúc đó con được hơn 4 tháng tuổi), có anh cu nhà hàng xóm sang chơi, nắm chân con mà anh ấy phải giật mình hỏi mẹ: cô Hà ơi, sao chân em bé rắn chắc thế, ha ha. Ba mẹ cũng quay một video clip nhỏ về chuyện thích... nhảy nhót của con, tiếc là 3-4 lần hỏng máy tính, trong đó lần cuối cùng thì ổ cứng chết hẳn, nên bây giờ mẹ đánh mất clip đó cũng mấy clip khác cũng rất ngộ của con rồi .

Con được hơn 5 tháng tuổi, mẹ và bà bắt đầu cho con tập ăn bột. Con biết không, mỗi lần cho ăn bà và mẹ phải mang hết cả xong, nồi, chảo... nói chung là tất cả những thứ gì gõ vào có thể kêu được, để gõ cho con nhìn và con ăn. Con có đặc điểm là không phun thức ăn hay ngậm bao giờ, nhưng cho thức ăn được vào miệng con thì hơi khó đấy . Thế là ngay từ nhỏ, con đã hay ăn dênh rồi. Đến bây giờ hơn gần 4 tuổi rồi vẫn thế, vẫn phải có người xúc, vẫn phải nịnh nọt, vẫn phải đi ra đường chơi. Mẹ kinh lắm.

Hồi trước mẹ cũng thấy nhiều người cho con ăn vất vả lắm, dù con họ đã lớn giống hệt con bây giờ ấy. Lúc ấy mẹ nghĩ, nếu mẹ là họ mẹ sẽ kệ cho con tự ăn, nếu con không ăn thì con chết đói. Đến khi trải qua mới biết, mẹ không nịnh và bắt con ăn thì không yên lòng, bởi con đúng là cao tay hơn mẹ: không bắt con ăn thì con cũng chẳng ăn. Mẹ cảm tưởng như con chả mấy khi biết đói. Hay tại con ăn nhiều bánh kẹo và sữa nhỉ? Hay tại con được "kế thừa" bộ tiêu hóa của mẹ nhỉ? Hic có thể lắm chứ. . Chả biết em bé sau này thế nào, chứ cũng giống như con thì mẹ chết mất.

Hôm rồi, bà nội kể chuyện là bà bảo con: sau này nhà mình có em bé mà con vẫn quấy rầy như thế thì kinh lắm. Con trả lời rất đĩnh đạc: Bil chỉ quấy rầy đến khi có em bé thôi. Có em bé rồi Bil sẽ không quấy rầy nữa. Hic hic, mẹ nghe mà thấy xúc động quá. Thằng chó con ngộ nghĩnh của mẹ .


Entry for March 21, 2008

Bil sinh ra như thế nào?

Tròn 38 tuần, sang tuần thứ 39 mẹ bắt đầu có dấu hiệu trở dạ. Lúc đó khoảng 3 giờ sáng, mẹ không thể ngủ được vì cứ cảm thấy cái giường mẹ nằm bị dốc xuống. Sửa lại tư tế, chèn thêm gối mà vẫn thấy không ổn. Lúc đi vệ sinh, mẹ phát hiện mẹ bắt đầu có dấu hiệu chuyển dạ (hi hi, cũng nhờ hỏi bà nội thôi- bà nội ra từ mấy hôm nay để chờ ngày con sinh ra).

Không lâu sau đó, mẹ bắt đầu có những cơn đau, cứ khoảng 30 phút một lần. Mặc dù chả có kinh nghiệm gì mấy, nhưng mẹ cũng nghĩ chắc mẹ chả sinh luôn đâu nên yên tâm chờ đến sáng. Bởi có người còn đau đẻ cả... 3 ngày cơ mà (chịu từng ấy thời gian đau đớn xong thì chả còn sức đâu mà đẻ nữa. hic). Những cơn đau âm ỉ, dấm dứt , đôi lúc là nhức nhói vô cùng khiến mẹ không tài nào ngủ được. Ba và bà cũng thế. Tất cả nhà đều thức để chờ đến sáng đưa mẹ đi bệnh viện.

6h, mẹ dậy, làm vệ sinh cá nhân, ăn liền 2 cái bánh mì ngọt rồi gọi cho bà ngoại để bà kịp xuống. Bà nội giúp mẹ chuẩn bị đồ đạc mang theo vào bệnh viện. Lần đầu tiên không có kinh nghiệm nên ba mẹ mang theo cả chăn gối mà không biết bệnh viện đã có sẵn những thứ đó cho sản phụ dùng rồi. Trong khi cái cần hơn là thìa cho con uống sữa thì lại không mang. Hơn 7h mẹ gọi cho bác Thu Hồng, bác sĩ ở bệnh viện phụ sản HN, vẫn chăm sóc cho mẹ từ hồi đầu mang bầu. Bác hỏi mẹ về thời gian giữa các cơn đau rồi giục mẹ vào bệnh viện, bác sẽ đến sau.

Lúc này ba bắt đầu gọi taxi. Nhà mình hay đi taxi Tân Hoàng Minh, lúc đó họ bảo hết xe 4 chỗ rồi chỉ còn xe 7 chỗ thôi. Ba cuống cuồng bảo 7 chỗ cũng được, anh cho xe đến chỗ này, chỗ này nhé.

Lúc xe đến, chỉ có bà nội và mẹ lên xe, còn ba thì đi xe máy theo sau. Đi hết đường Nguyễn Chí Thanh, rẽ lên đê La Thành được một đoạn, đến gần cổng bệnh viện Nhi thì tắc đường. Đợi 1 lát không thấy hết tắc đường, bà và mẹ phải xuống xe, xách đồ đi bộ đến bệnh viện phụ sản HN. Nhìn cái cảnh một bà bầu bụng lặc lè, lễ mễ xách đồ đến bệnh viện phụ sản ai cũng tránh đường cho mẹ. Bà nội thì động viên: thôi chịu khó đi cho nó dễ đẻ; trong khi ba thì cáu um lên vì tắc đường.

Rồi mẹ được làm thủ tục và đưa vào phòng sinh. Khám lên khám xuống, rồi truyền dịch, cuối cùng đến 12h10 mẹ cũng sinh được con. (Cái chuyện lúc chờ sinh con dài lắm, chắc phải để lúc nào có thời gian mẹ mới kể ra được) Bác sĩ cho mẹ ngó con một tí rồi đưa con đi tắm. Trong khi con tắm, bác sĩ làm nốt cho mẹ những cái abc còn lại, rồi mẹ được chuyển sang phòng hậu sinh. Lúc này bà ngoại cũng từ Việt Trì xuống rồi. Ai cũng háo hức chờ đến phút được nhìn thấy con.

Không lâu sau đó, bác Hồng bế con ra và chuyển cho ba con bế. Lần đầu tiên được nhìn thấy con, cả nhà ai cũng xúc động và sung sướng vì trộm vía con có khuôn mặt xinh xắn vô cùng, mắt to, lông mi cong rờm rợp ối cô phải chịu thua. Miệng con cũng xinh nữa, mỗi tội nó cứ há ra, khóc ngằn ngặt, lia hết bên này đến bên nọ, mà nựng con kiểu gì con cũng không nghe. Lúc này mọi người mới nghĩ có thể là con đói, mà sữa non của mẹ lại chưa về. Thế là bà ngoại tức tốc pha cho con cốc sữa dành cho trẻ nhũ nhi. Mỗi tội pha xong thì phát hiện không có thìa, mượn những người xung quanh họ cũng không cho mượn (ghê gớm thế chứ ). Tạo họ ghen với chuyện ba mẹ có người quen nên được đón con luôn, chứ họ thì phải tận chiều mới được đón con. Thế là ba phải chạy ra ngoài cổng viện hỏi mua một cái thìa, trong khi bà đi đến tận cuối phòng hậu sinh mới xin được 1 cái ống hút sữa tươi. Mẹ liền nhúng ống hút vào cốc sữa, rồi lấy tay bịt 1 đầu để sữa vẫn còn lưu lại trong ống và nhỏ vào miệng con. Được hai ba lần như thế, con bắt đầu chóp chép và nín khóc dần. Hóa ra là thằng chó con của mẹ bị đói. Mà đói cũng phải thôi con nhỉ, mẹ thức từ đêm đến sáng mới ăn 2 cái bánh mì, rồi lại chẳng ăn gì cho tận trưa, làm sao con không đói chứ! (Nhưng như thế là lần tới này sinh em bé mẹ có kinh nghiệm rồi, chắc em bé sẽ không bị đói như con nữa). Con đã được ăn bữa ăn đầu tiên trong đời như thế đấy.

Một hai tiếng sau, sữa non của mẹ bắt đầu về, và con bú mẹ một cách thật ngon lành đến mức ba mẹ phải ngạc nhiên: đúng là trời sinh thật. Trước khi sinh con, mẹ rất hay lo lắng không biết sau này cho con bú thì sẽ ra sao? Mẹ làm sao mà chịu nổi nhỉ? Thế mà mẹ quen ngay, những khi sữa về nhiều, gây căng tức mà được con bú bớt thì lại mẹ cảm thấy dễ chịu vô cùng. He he chỉ có điều là mẹ nhiều sữa quá nên con rất hay bị sữa của mẹ... phun vào mặt, thỉnh thoảng nuốt không kịp lại còn bị sặc nữa chứ. Trộm vía thế nên tháng đầu con tăng được 1,6kg; tháng thứ 2 tăng được 1,4kg; tháng thứ 3 tăng được 1,2kg; tháng thứ 4 thì được 1kg. Nhưng con cũng nghịch lắm, chân tay đạp liên hồi nên chỉ chắc chứ cũng bụ bình thường thôi. Chả bù cho bây giờ lười ăn nên cứ nhàng nhàng thôi. Mẹ cứ đổ tội tại ba Phúc đón tay nên con mới lười ăn uống thế. Thế thì lần sinh em tới đây, mẹ không cho ba đón tay nữa .

Hic, nhưng không biết lần sinh em bé tới đây của mẹ ra sao nhỉ? Vì lúc đó dì Hường cũng sắp sinh (hoặc có thể đã sinh) em bé rồi. Không biết bà ngoại có xuống được không? Chứ lúc sinh con thì cả dì Hường, bà ngoại, cậu Cường, chú Sim đều có ở đây cả. hic.

Photobucket
Friday March 21, 2008 - 03:29am (PDT)